Bài thơ này tôi viết để gửi tới những người bạn miền Trung yêu dấu, những người đã chung sống với tôi trong suốt quãng thời gian tôi sống và học tập dưới mái trường Đại học Vinh. Và đặc biệt tôi cũng muốn gửi bài thơ này tới những người thầy, cô trường THPT Nguyễn Sỹ Sách - Thanh Chương - Nghệ An, là nơi tôi đã từng có một ít thời gian gắn bó và công tác.
Bài thơ tôi viết tuy không hay, nhưng đó là những tình cảm chân thật nhất của tôi.
QUÊ BẠN – QUÊ TÔI
Tg: Hoàng Tuấn
Miền trung du đất bạt ngàn nắng gió
Mới nghe thôi chưa đến được bao giờ
Bạn thường kể tôi nghe như thế đó
Có ai ngờ quê bạn hóa quê tôi.
Chia tay Nam Định vô xứ Nghệ xa xôi
Nghe mãi đó mà nay mới tới
Trái tim tôi bồi hồi, bao mong đợi
Đại học Vinh – niềm mơ ước bao ngày.
Nghệ An đó vùng đất đỏ,cỏ và cây
Có dốc, có đồi, có sông, và có suối
Còn ở Thanh Nam nơi tôi sống
Có những con đường ngợp cánh gạo rơi.
Nếu có dịp mời bạn ghé quê tôi
Thăm người Thành Nam hiền hòa mến khách
Thăm chùa Phổ Minh, đền Trần, Tức Mạc
Nơi xuất thân biết bao vị anh hùng.
Nay tôi sống, quê bạn đất miền Trung
Cái nắng, gió sao mà da diết thế
Chan chứa tình thân sao bồi hồi – xứ Nghệ
Hai tiếng thân thương mà nặng trĩu ân tình.
(Sapa, 30/09/2011)
Từ khóa hot:hỏi đáp, game, thuoc la dien tu, thoi trang cong so, ẨM THỰC MÙA ĐÔNG, LÀM ĐẸP MÙA ĐÔNG, BỆNH MÙA ĐÔNG, ORAL SEX, HỎI ĐÁP SỨC KHỎE, HỎI ĐÁP PHÁP LUẬT
Xem thêm bài viết ngẫu nhiên cùng chủ đề:
Thay đổi nội dung bởi: hoangtuan05, 12-26-2011 lúc 01:12 PM