Bao ước mơ một thời thiếu nữ

      46

Bạn vẫn xem bạn dạng rút gọn gàng của tài liệu.

Bạn đang xem: Bao ước mơ một thời thiếu nữ

Coi và mua ngay bạn dạng đầy đầy đủ của tư liệu tại đây (82.71 KB, 3 trang )


TÌNH YÊU TÔI HÁT sáng sủa tác: Việt Anh Trình bày: Lam Trường và Hồng Nhung Có trận mưa nào qua đây, sao trời trong veo là cố gắng Giá như em còn bên tôi, giá chỉ như tôi đừng lặng lẽ âm thầm Giấc ngủ vùi chiều hôm, giữa đền đài bỏ hoang Những khờ khạo đầu tiên, gần như thề nguyền ngày xưaAnh lưu giữ em bi hùng vui khu vực đó, anh nhớ em từng tối gió về Bao ước mơ 1 thời thiếu nữ, theo lá rơi con sông ngày thu Xuân thiết tha mùa xuân đi mãi, em gạnh qua dừng chân đứng lại Đong đếm chi nụ cười nước mắt, tre vẫn xanh phía hai bên đường ta Theo gió qua miền quê hoang vắng, nghe tiếng dương cố đêm bị tiêu diệt lặng Em tất cả nghe tình lời ca anh hát, lúc nắng xôn xang trên mặt hàng câyTrước sảnh bao lần ra hoa, bao lần trăng treo đầu ngõ Có con sông nào rong choi cuốn theo đôi bờ mưa lũĐến khi nào vườn đầy hoa white rơi Chôn vùi khu vực đó bóng dáng em yên ắng Bao niềm sung sướng thật ngay gần giữa cuộc đời nhỏ nhoi Bao giông tố vẫn trôi qua đời anh Bao hoàng hôn màu tím rơi trên cái sông Bao bình minh chói chang trên miền quê nhà nắng gió Sóng hết sức hiền và biển rất xanh bên trên bờ cát trắng xóa những vệt chân trẻ con thơ Em ngồi ca hát một mình giữa khoảng trời quăng quật quênEm bao gồm nghe tình yêu tôi hát xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào Đong nỗi đau đầy bàn tay bé xíu ai đó vị trí xa xôi chờ mong Tình yêu thương Tôi HátMùa đông rồi cũng qua đi vào kỉ niệm. Hồ hết ngày đông lạnh lẽo của đợt bè cánh tràn về từ bỏ phương Bắc, chính anh là bạn đã báo tin để em mặc áo ấm mỗi ngày. Mỗi khi nhắm đôi mắt lại, em vẫn còn đấy nhớ những ngày ấy. Buổi sáng sớm khi vừa tỉnh giấc giấc em lại nghe nhạc. Bầu trời ngoài hành lang cửa số màu xanh, se lạnh. Thật đẹp nhất biết bao…
khi mà tình yêu của em tràn đầy trong khoảng chừng ngực nhỏ hẹp này.Bây giờ em vẫn tồn tại nhớ mà, em không thường áp tai vào nghe những phiên bản nhạc bi thương thì em cũng sẽ không từ mình bao la trong hoài niệm mãi như vậy. Từ bỏ thấy đó cũng là điều ko nên, dẫu vậy không bỏ được anh à. Ai bảo những phiên bản nhạc ấy da diết quá mà làm gì? ….. Em đề xuất quên bắt đầu phải đúng không nào anh?Trong hồ hết cơn say chếch choáng thân thực cùng tại, em vẫn hay tưởng như thấy được tuyết rơi bên cửa sổ phòng mình và tủ đầy trên bệ hành lang cửa số - chỗ mà em vẫn hay ngồi đó để ngắm nhìn ra bên ngoài, trước đôi mắt em, tuyết lấp lánh lung linh phủ white ngọn đèn con đường và mấy mái nhà lụp xụp trồng đầy cây kiểng đối diện. Cùng em thì muốn thả mình vào tuyết trắng. Bên trên trời cao, chúng ta sẽ cùng số đông thiên thần nô nghịch khúc hoan ca rộn rang.Thoát khỏi cơn mơ để quay trở lại thực tại. Ngỡ ngàng với xót xa khi biết có cái gì đấy chỉ mãi là mơ. Ngày đó đã là mơ hả anh? Em thiếu tín nhiệm và đã không khi nào tin!Căn phòng của em thì có đến nửa năm là trở lại hướng nắng. Em cũng chẳng gọi trục trái đất vào hầu hết ngày hạ chí tuyệt gì gì đó thì thế nào nữa. Miền nam bộ này chỉ có 2 mùa hè mưa nhưng thôi. Khí hậu đâu được rất đẹp như ở ngoại trừ Bắc. Xuân, Hạ, Thu, Đông. Rồi lại Xuân...Những ngày này nắng lại về ngập phòng, ánh nắng chan hòa đẹp lắm, làm nóng lòng em lắm nhưng cũng làm cho buổi trưa em không ngủ được vì chưng nóng. Tất cả khi đang nằm ngủ, nắng nóng lại len qua khung cửa sổ đậu vào mắt, em lag mình tỉnh giấc và gắt kỉnh cẳn nhẳn rồi new chịu xách chăn gối ra nơi khác nằm. Ấy vậy mà lại rồi bao gồm ngủ tiếp được nữa đâu. Bắt buộc em đi làm việc về mệt với thiếu ngủ những lắm. Em cũng tí hon đi nữa chứ. Dẫu vậy cũng chẳng còn điều gì khác là đặc biệt quan trọng phải ko anh, khi mà mọi bài toán đã như thế. Giờ thì em chỉ còn biết nghe những bạn dạng nhạc ảm đạm mà thôi. Kiên cố anh không thể tinh được lắm, sao thọ rồi nhưng mà em vẫn tất yêu quên được anh?Em bi tráng lắm …..Em vẫn còn đó nhớ Giáng sinh vào năm ngoái, vừa qua chứ đâu, mà sao xa nhấp lên xuống lơ như kỉ niệm mãi tận năm nào.

Xem thêm: Xem Phim Lạc Vào Thế Giới Linh Hồn Full Hd Tập Lồng Tiếng Vietsub

Em vẫn viết rất nhiều bài xúc cảm vì anh. Cùng còn mong hẹn chạm mặt mặt trên một chỗ nào đó. Em không muốn mình quá yếu đuối, tuy nhiên trước anh, thì em vẫn luôn là em, mãi là bao gồm em.Giờ thì em muốn thay đổi.Em hy vọng mình cố gắng đổi. Rất nhiều kỉ niệm đó, em vẫn giữ cho 1 miền xa xăm trong con tim này. Kỉ niệm thì nên làm để nó nằm yên kia thôi anh nhỉ. Còn bây giờ, em bắt buộc sống, vui vẻ, hạnh phúc, đúng không nào anh. Anh đã dự tính hết những điều này rồi đề xuất không. Đọc lại phần đa gì anh từng viết, em lag mình khi nhận thấy điều đó. Vậy mà hồi kia em đâu bao gồm biết, em dại nghếch thật.Bao lần giông tố đã đi qua đời anh
Bao hoàng hôn tím chết giả rơi trên loại sôngBao bình minh chói chang trên miền quê hương nắng gióSóng vô cùng hiền và biển khơi rất xanhTrên bờ cát trắng những vết chân trẻ thơEm ngồi ca hát 1 mình giữa vầng trời bỏ quênEm vẫn hay tưởng tượng về địa điểm mà anh sống. Ngôi làng bất lương với các kẻ dèm pha. Dòng sông uốn lượn như sợi dây xích trói chặt một vùng quê, địa điểm mà anh trở về xây chiêu mộ tổ lại với đa số người. Một nhà hàng chẳng ra gì ở dòng nơi đã khét tiếng khắp cả nước cũng chẳng ra gì như chiếc nhà hàng. Con fan ở đó, chúng hành hạ anh, chúng đe anh, chúng dám đánh anh bất tỉnh xỉu. Anh điện thoại tư vấn cho em mà buộc phải vội tiến thưởng để còn trở lại làm việc gấp. Anh là một trong những đầu bếp giỏi, một phụ nhà bếp nhiệt tình, một bạn trẻ ham học hỏi, ước tiến, một bé người xuất sắc bụng hiếm hoi, ao ước sống vì tín đồ khác với toàn bộ sự tự nguyện, một chàng giao hàng hiền lành khi bị bắt nạt.Trong em giờ đây vẫn còn vỡ vạc òa. Nỗi niềm thì chất đựng mà em thì vậy kiềm duy trì nó như một con đê rệu tan chỉ chực bục ra mọi khi lũ về. Thời gian trôi qua mà không có ý nghĩa gì. Vậy mà trước đây, em đã từng có lần tin lắm “với thời gian, nỗi nhức rồi đã qua”. Thời gian qua, mà nỗi đau ở lại, anh à. Còn em thì bất lực nhìn nó quấn vào người mình.Kỉ niệm vẫn còn đó lung linh với những bài xích nhạc, phần lớn lá mail của anh, em save lại thành một tệp tin trong máy, rất lâu lại giở ra đọc. Và giờ thì em cũng chẳng del nó đi được. Del làm gì? Del đi thì cũng có tác dụng được gì đâu. Em coi nó như một kỉ niệm. Anh yên vai trung phong nhé, em hứa sẽ không còn để nó tác động gì tới mình đâu, cho dù chỉ là 1 trong những chút. Anh đi rồi… cùng em thì ở lại...