Dưới Bóng Những Cô Gái Tuổi Hoa

Đến văn học cố kỷ XX, bài toán thể hiện thời hạn trong tác phẩm không còn đơn thuần là kể lại sự việc theo một trục thời gian tuyến tính. Với với Marcel Proust cùng tập tiểu thuyết đồ dùng sộ: Đi tìm thời hạn đã mất nói chung, tè thuyết bên dưới bóng những cô bé đương hoa nói riêng, ông đã tất cả một cách tân mạnh mẽ trong vấn đề đưa thời hạn trong thành tựu văn học tập lên thành một gia công bằng chất liệu nghệ thuật thât sự.

Bạn đang xem: Dưới bóng những cô gái tuổi hoa

*
*
*
*

Bên cạnh việc tóm tắt, công ty văn còn tỉnh giấc lược thời gian qua việc thực hiện ngôn ngữ: “Những năm sau”, “nhiều năm sau”, “Ba năm sau”… Trong điều tỉ mỷ này, thì thời hạn truyện kể bởi không, rỗng về khía cạnh nội dung. Còn thời gian cốt truyện bằng n mà lại ở đó, n hoàn toàn có thể là một số lượng ngày, tháng, năm rõ ràng hay là một trong khoảng thời hạn bất định: những, nhiều, rất rất lâu sau đó…

Về khía cạnh tỉnh lược, riêng biệt với trường hợp của cuốn đái thuyết Dưới bóng những cô gái đương hoa thì sự tỉnh lược thời hạn trước hết thể hiện ở hai phần: Phần 1 cùng phần 2. Ở phần một, sau thời điểm đi đến quyết định chính thức xong xuôi quan hệ cùng với Gilberte cùng cảm thức về mái ấm gia đình Swann cùng mọi buổi chuyện trò với bà Swann của tôi; thì đưa sang phần hai, ngay đoạn đầu tiên, Mercel Proust đã bắt đầu bằng một khoảng thời hạn đã qua: “Hai năm sau…”. Xét về mặt thời gian truyện kể, đã gồm sự tỉnh lược về mặt thời gian sự kiện lúc mà tác giả không kể cụ thể trong 2 năm đó đã bao hàm sự kiện nào xảy mang đến với tôi, mái ấm gia đình tôi, mái ấm gia đình Swann hay quan hệ giữa tôi với cô con gái nhà Swann đang đi vào đâu. Tuy nhiên, xét về khía cạnh thời gian tình tiết thì hai năm đó vẫn có ý nghĩa. Vì trong hai năm ấy vẫn đang còn những sự kiện đang diễn ra. Chỉ là tác giả dường như không thể hiện điều này lên trang giấy và nếu còn muốn biết điều gì đang diễn ra, tín đồ đọc chỉ hoàn toàn có thể suy đoán trải qua những sự kiện đầu tiên được nói đến sau 2 năm đó cùng xúc cảm của con fan đã trải qua quãng thời gian ấy.

Tỉnh lược thời hạn không cần đến văn học rứa kỷ XX mới xuất hiện. Trong truyện cổ tích, những tác giả dân gian vẫn liên tiếp sử dụng tình lược thời hạn ở quy trình cốt truyện. Như truyện Sọ Dừa chính là quãng thời gian người vk Sọ Dừa sống trên hoang đảo, Nàng Bạch Tuyết và Bảy chú lùn là quãng thời hạn nàng Bạch Tuyết phía bên trong quan tài sau khi bị mụ phù thủy hãm hại, Công chúa ngủ vào rừng là 100 năm chờ lâu nụ hôn của hoàng tử. Nói vậy giúp xem rằng, chưa phải đến Marcel Proust với Đi tìm thời gian đã mất nói chung, Dưới trơn những cô nàng đương hoa nói riêng, thức giấc lược thời gian mới đổi mới một nhân tố trong thời lưu làm cho giả thời hạn của truyện kể. Cái đặc biệt để tạo ra sự sự đặc sắc cho tỉnh lược thời gian trong item của ông ấy là việc gắn kết sự lược vứt đó với những sự kiện thời hạn xung quanh cùng đặt nó trong mối tương quan tổng cụ với những yếu tố khác: tóm tắt, quãng ngưng, lớp, cảnh.

Như đang nói, không hẳn đến khi bộ tiểu thuyết Đi tìm thời gian đã mất hoàn thành thì nó new được coi là một bộ tiểu thuyết đồ sộ. Nhưng mà chính trong những tác phẩm nhỏ đã tiềm ẩn sự bậm bạp trong bối cảnh lịch sử, xã hội; phần nhiều sự kiện diễn ra từ quá khứ, hiện tại tại, thậm chí là tương lai; và quan trọng đặc biệt là xem xét miên man của nhân vật. Chẳng cầm mà văn vẻ của Marcel Proust được hotline là văn hoa viết theo “dòng ý thức”. Ở đấy, ý thức của nhân vật như khắc chế thời gian; vượt khứ, hiện nay tại, tương lai đan xen nhau theo lời kể, cũng như theo điểm nhìn, ý thức của tín đồ kể chuyện. Và mỗi một khi ý thức lên ngôi, cảm quan của nhân vật dụng lại làm cho những quãng ngưng thời hạn trong tác phẩm. Mà ở đó, thời gian ngưng lại theo ánh nhìn, suy tưởng, ý niệm của nhà thể. Vày thế, cùng với quãng ngưng, thời hạn truyện kể bởi n được xem bằng số trang hoặc văn bản; còn thời gian tình tiết bằng không, bởi vì sự kiện được treo lại nhằm nhân vật suy tưởng, chiêm nghiệm.

Hơn 600 trang sách của thành phầm Dưới láng những cô bé đương hoa là tràn trề những mẫu ý thức miên man vô tận của nhân trang bị tôi, vừa nhân vật bao gồm vừa là tín đồ kể chuyện. Điểm nhìn không, thời hạn đều được xem qua lăng kính của nhân đồ dùng tôi. Cùng với bốn cách là một “văn sĩ trẻ”, hiện hữu trên trang văn của Marcel Proust là người hết sức nhạy cảm, xuất xắc nghĩ, thì các dòng suy tưởng càng thêm dài, sâu sắc, quãng ngưng bởi vậy cũng lại càng kéo dài hơn.

“Tôi” đã địa chỉ rất nhiều, ngoài ra trước mỗi sự kiện, từng con bạn anh bắt gặp, mỗi mảnh đất nền anh đi qua, mỗi cảnh quan anh thấy được cũng rất có thể tạo thành một mẫu ý thức khác nhau, tạo nên một quãng dừng trong tác phẩm. Như vào cuộc trò chuyện với ông de Norpois là phần đông ý thức xen ngang về mái ấm gia đình Swann, về Gilberte, về buổi biểu diễn kịch của Berna. “Tuy vậy lúc màn sân khấu buông xuống, tôi vừa bế tắc vì niềm hào hứng hằng biết bao muốn chỉ bao gồm thế, vừa cảm giác cần bảo trì nó, nên ra khỏi nhà hát, tôi không thích vĩnh viễn chia ly với cuộc sống sân khấu mình vừa mới sinh sống trong mấy giờ đồng hồ. Về tới công ty tôi cảm xúc phải xong xuôi bỏ cuộc sống đời thường ấy để dấn thân vào cuộc lưu đày nếu không mong muốn biết được không ít điều về Berna qua ông de Norpois”.

Và ở chỗ một thì chiếc ý thức về Gilberte gần như chiếm trọn lấy dung lượng của phần này. Không gặp nàng nhân vật dụng tôi cũng có thể có thể để ý đến nhiều cho đổ bệnh. Chạm mặt nàng rồi thì sự hoài nghi về tình cảm lại đẩy hai người đi xa nhau. Cái ý thức vào chiêm nghiệm về tình yêu của tôi rất có thể kéo lâu năm vài trang giấy; lúc đó, thời gian sự kiện thực sự kết thúc lại trước xem xét của anh.

Sang phần hai, lúc ý thức về Gilberte dần nhạt nhòa thì quãng dừng được tái hiện nay trong trong cả quãng thời gian “tôi” ở Balbec bên trên mỗi đoạn đường tôi đi, từng con fan tôi gặp, mỗi vấn đề tôi trải qua: “Phía trên bên ga Saint-Lazarre khi tôi mang lại để đáp tàu đi Balbec, mênh mang một bầu trời chói chang, chất chứa gần như đám mây đầy vẻ uy hiếp, trông tựa những bầu trời mang mẫu mã hiện đại, tương tự bầu trời Paris…”; “Thái độ xược tôi cảm giác ở de Saint – Loup và toàn cục sự thô bạo tự nhiên tiềm tàng vào đó, thể hiện rất rõ mỗi khi anh chàng đi sát bên chúng tôi <…>”

Và bao gồm những quãng ngưng trong suy tưởng như vậy đã tạo ra sự quay ngược hay tiên phong của không, thời hạn và làm ra tính ông xã chéo, tinh vi trong những sự kiện. Vị khi ở sự khiếu nại của thời hiện tại tại, lúc quãng ngưng mở ra với suy tưởng của tôi, thì thời gian rất có thể quay ngược về thừa khứ. Như trong cuộc trò chuyện giữa tôi với de Norpois vẫn có lộ diện một người nữa trong cuộc trò chuyện là bà Berna. Hay đó còn là sự đón đầu khá thú vui trong thúc đẩy của “tôi”: “Tháng năm năm sau, sinh hoạt Paris, tôi có không ít dịp thiết lập một cành hãng apple ở mặt hàng hoa, cùng đêm đêm ngủ trước những hoa lá táo lấp lánh một sản phẩm phấn màu kem rắc lên những bông hoa mới nhú…”

Với quãng dừng thời gian, nhân vật, rõ ràng trường hòa hợp của vật phẩm Dưới bóng những cô bé đương hoa, có điều kiện hướng sâu vào nội tâm, đi sâu vào quả đât tâm hồn bé người. Được nhắc theo ngôi sản phẩm công nghệ nhất, vốn vẫn là ngôi kể có lợi thế bự trong bài toán khắc họa nội tâm người kể chuyện; cái ý thức, quãng ngưng thời gian trong Dưới láng những cô nàng đương hoa còn đan xen, xuất hiện dày đặc; chẳng cố mà theo dõi và quan sát suốt hơn sáu trăm trang tác phẩm, ta như lạc vào mê cung cảm xúc, làm cho “tôi” cho người viết dẫn dắt cảm hứng từ không còn suy tưởng này mang đến suy tưởng khác. Khi quãng ngưng xuất hiện, thời gian ngưng đọng nhưng không khí tâm hồn con người lại được mở rộng tới vô cùng.

Xem thêm: Xem Phim Túm Cổ Đại Gia Tập 32, Túm Cổ Đại Gia Tập 32

Cuối cùng, nguyên tố thời lưu giữ trong công trình Dưới bóng những cô bé đương hoa còn diễn tả ở lớp, cảnh của câu chuyện. Trên tinh vi này, thời hạn truyện nhắc của lớp, cảnh bằng với thời hạn cốt truyện.

Vì thế, ta tìm tòi trong lớp truyện nhân vật tôi đến mái ấm gia đình Swann trong số những lần tới thăm Gilberte hay mang lại thăm bà Swann thì thời gian truyện nói theo trục tuyến đường tính: đến, hoạt động, hội thoại với những người xung quanh, ra về. Và điều này hoàn toàn trùng với thời gian cốt truyện. Hay tựa như những cảnh tôi đi xung quanh Balbec bên trên xe ngựa chiến của bà Villeparisis: từ thời điểm khởi hành, trong quy trình khởi hành gặp mặt những cô bé tuổi hoa, lúc trở về cùng bà bàn bạc về phần đa văn sĩ đương thời gói gọn gàng trong một ngày hoạt động. Nó cũng cũng khít với thời gian diễn ra ở cốt truyện.

Tất nhiên, hai một số loại thời gian: thời hạn truyện kể với thời gian cốt truyện có độ dài đều nhau ở tinh tướng lớp cảnh là xét về phương diện tổng thể toàn bộ lớp, cảnh đó. Do nếu phân tách lớp, cảnh ra thành số đông phân lớp, phân cảnh nhỏ hơn thì sẽ có sự mất thăng bằng về phương diện thời gian. Bởi khi đó, sẽ xuất hiện sự đột nhập của quãng ngưng, giỏi sự tóm tắt sự kiện.

Và sát bên sự mất thăng bằng về mặt thời gian giữa thời gian truyện nhắc – thời gian cốt truyện do những khía cạnh tóm tắt, quãng ngưng, thức giấc lược làm cho thì sự cân bằng trong nhị mặt này về khía cạnh lớp, cảnh để cho tác phẩn tiến sát hơn cho hiện thực. Chiếc ý thức dẫu gồm miên man đến đâu thì cũng chẳng thể vượt thoát khỏi hiện thực, tránh ra khỏi sự kiềm chế của thời gian. Suy tưởng sâu xa tuy vậy không quá xa khỏi hiện nay thực. Khi cách tân trong việc thực hiện quãng ngưng tạo sự nét lạ mắt trong việc khai quật dòng ý thức của Marcel Proust ở sản phẩm Dưới bóng những cô nàng tuổi hoa thì việc thực hiện nhiều lớp, cảnh với các phân cảnh nhỏ dại hơn tạo nên tính truyền thống cho câu chuyện.

Thời gian trong Dưới nhẵn những cô gái đương hoa, bởi vì vậy càng thêm phần phức tạp bởi được diễn đạt dưới những hình thức, các dạng không giống nhau. Chiếc thời lưu lại trong mối quan hệ giữa thời lưu thực sự của các sự khiếu nại với giả thời gian của truyện nhắc ở dưới bóng những cô gái tuổi hoa lại càng trở đề xuất đa hình, chẳng chịt với những nhánh rẽ khác nhau. Cùng độc giả, chỉ biết thả cảm xúc theo mẫu ý thức của nhân vật, để tác giả dẫn dắt vào mê cung xúc cảm, nỗi niềm của nhân đồ gia dụng trong tác phẩm.

4. Marcel Proust và phần đa ám ảnh thời gian.

Luôn ám ảnh bởi hai chữ “thời gian”, Marcel Proust đã hình thành một hay tác béo múp với sự cải tiến mạnh mẽ trong bài toán thể hiện thời gian ở văn chương, thời gian trong tiểu thuyết, truyện kể. Cùng quả thực, với sự sắp xếp thời gian theo cái ý thức với yếu tố thời giữ trong giả thời hạn của truyện nhắc thì Marcel Proust đã tiệm cận tới việc khắc họa trọng điểm hồn, tâm lý con tín đồ thế kỷ XX nói chung, bé người văn minh nói riêng. Những con người, đến sau cùng vẫn tất yêu vượt bay được sự khống chế, chi phối của thời gian. Với khi thời hạn ngày một rã trôi vô tình, con tín đồ lại càng thấy mình thêm bé dại bé.