Bí mật tình yêu full

      12
---Phần I---- Két...két...

Bạn đang xem: Bí mật tình yêu full

Rồi tiếng quát toá của tài xế xe : - Này, lão già! Bộ ao ước chết à? - Xin lỗi... - Hừ! lẫn cẫn quá thì đừng rời khỏi đường. Ngồi trong nhà cho bé cháu chăm lo đi. - Tôi xin lỗi... Người bọn ông tóc hoa râm, khoảng tầm ngoài tám mươi cứ luôn miệng xin lỗi, còn gã lái xe thì chửi vẫn chửi. Những lời tục tằn của hắn nghe chướng tai dễ dàng sợ. Lạc Đình đi ngang, thấy cảnh tượng ấy. Cô bước ra: - Ê! Anh chửi đủ không vậy? Gã tài xế chú ý Lạc Đình: - Cô là ai? - Tôi là ai anh biết để gia công gì? Tôi muúon nói với anh, đừng quá ăn hiếp người già như thế, không hay một chút nào đâu. -Ai đe lão ta. Tại lão qua đường không chú ý, suýt nữa tôi va chết lão rồi. Nếu cô là cháu lão ta thì đừng để lão đi lung tung. Lần sau, lão rủi ro mắn như vậy này đâu. Lạc Đình mím môi: - Anh vừa nói dòng gi? Còn lần sau nữa à? giả dụ anh tài xế chịu chú ý nhìn mặt đường một chút, thì các ông già như ông này đâu tất cả mất hồn. - Cô... - Một ngày anh qua lại đoạn đường này bao nhiêu lần? - Lạc Đình hỏi. -Tôi ko nhớ. - cảnh giác nhe! con đường này lúc nào thì cũng đông người. Anh để hồn lên mây một giây thôi, thì sau này anh cũng theo này mà chấm hết. - Cô rủa tôi kia hả? - Gã lái xe giận dữ. - Không. Tôi chỉ cảnh báo anh thôi. - Hừ! Đồ điên! Gã lái xe đi. Lạc Đình dìu ông lão vào vào lề. - Ông bao gồm sao không? - Ta không sao. Nhưng cháu mắng gã tài xế đó là không đúng. Thật ra ta new là người có lỗi. - Ông ơi! Ông nhìn vạch vôi tê đi! - Lạc Đình chỉ - Đấy là khu vực dành cho những người đi bộ qua đường. Ông không tồn tại lỗi gì cả, bạn sai là gã tài xế cơ kìa. Đúng phương pháp là gã phải ngưng trệ vì đó là đường nội thị. Vậy mà gã cứ bang bang. Con cháu mà call công an mang lại là gã bị phân phát đấy! Cô hậm hực: - những người dân không ý thức như thế, cháu cầu ước ao gã bị vạc vài lần để gã thức tỉnh nhưng mà tôn trọng tính mạng con người người khác. Ông lão xua tay khi Lạc Đình lại rủa : - Thôi thôi, ai đúng ai sai thì chuyện cũng đã qua. Ta cám ơn cháu do cháu đã giúp sức ta. - Đừng bận lòng đến điều này ông ạ. Tại con cháu bất bình lúc ông ta doạ thôi. Lạc Đình sức nóng tình: - hiện thời ông đi đâu? cháu sẽ gửi ông đi. - Ta... - Ông chớ ái ngại! Cháu bự lên ở tp biển Nha Trang này lên cháu rất rành đường. Ông về nhà yêu cầu không? Ông lão khước từ : - Không. Ta không phải là tín đồ ở đây. Ta sống ở sài Gòn. Ta cho phố biển lớn Nha Trang này nhằm tìm người quen. - Ông đi một mình? - Ừ! - ráng ông biết nhà người quen của ông không? - Không. Tuy thế ta gồm địa chỉ. Ông lão đem tờ giấy trong túi áo đưa cho Lạc Đình. - Xem giúp ta loại này. Lạc Đình lướt đôi mắt qua tờ giấy nhỏ. Cô thốt nhiên giật mình vị cái add ông lão đã tìm là add nhà cô. Trời đất! tất cả trùng hợp đến như vậy không? Lạc Đình khẽ liếc ông lão. Vào đầu cô tức tốc nảy ra mặt hàng laotj câu hỏi. Nếu như ông lão này là bạn của ba thì hơi phệ tuổi đấy. Nhưng kế bên ý suy nghĩ ấy cô không còn ỹ nghĩ làm sao thuyết phục hơn. Ông lão nhướng mày: - Sao? Cháu tất cả biết showroom ấy không? Lạc Đình giật mình : - Dạ...biết ạ. Thấy sự lúng túng của Lạc Đình, ông lão tương đối nghi ngờ: - thật chứ? - Vâng. Cháu rất rành chỗ này. Ông theo cháu. Lạc Đình tảo lưng. Ông lão theo sau: - Này! họ đi cỗ ư? - Vâng. Vị trí ông tìm vừa mới đây thôi. Vừa nói, Lạc Đình vừa ngưng trệ chờ ông lão: - Ông đi dạo được chứ? nếu không được, cháu sẽ gọi xe đến ông. - Ôi, ta cần đi dạo để thư giãn giải trí đây. - Vậy thì không vụ việc gì nữa rồi. Lạc Đình ban đầu tò mò: - Ông ơi! fan ở add này là chúng ta của ông hả? Ông lão gật đầu: - Ừ. Các bạn rất thân. Tuy thế gần hai mươi năm rồi, ta mới bao gồm dịp quay trở lại đây search họ. Ta đắn đo họ có phân biệt ta không? Ông đột nhiên nhìn mông lung: - Phố biển biến đổi nhiều quá. Cả địa chỉ nhà người chúng ta ta cũng tìm ko ra. Lạc Đình như cảm thông với ông lão: - quả thật, cảnh thứ có chuyển đổi vì hằng ngày mỗi văn minh mà ông.Còn bé người...cháu tin chúng ta của ông sẽ nhận ra ông. Tiểu thuyết cảm xúc - Cám ơn cháu. Lạc Đình cười, cô lại hỏi: - các bạn của ông tên là gì? Để con cháu xem add này có từng đổi chủ không? - Ông các bạn của ta thương hiệu Lạc Bình, tất cả thằng con trai tên Lạc Sơn, nhỏ dâu thương hiệu Vũ Đình và... - cháu gái tên Lạc Đình với Lạc Vy. Lạc Đình tiếp lời làm cho ông lão sững người: - con cháu biết bọn họ sao? Lạc Đình bịa chuyện: - Dạ, con cháu từng là bạn làm việc cùng lớp cùng với Lạc Đình thời trung học. Cháu cũng thường xuyên đến đơn vị Lạc Đình chơi, nên tìm hiểu ông và bố mẹ của khách hàng ấy. - Ồ, thật là tuyệt quá! gặp mặt được cháu thật là may mắn. Lạc Đình giấu nụ cười khi nghe ông lão nói "may mắn khi gặp gỡ cô". Cơ mà nếu ông lão biết, cô chính là cháu gái của người đồng bọn của ông thì ông có giật mình không nhỉ? Đi thêm một đoạn ngắn nữa, Lạc Đình gửi ông lão rẽ vào ngõ hẻm khá to và dừng lại trước một căn nhà ngói đối chọi sơ, cánh cổng rào bằng lưới kẽm B.40 khép hờ: - Đến rồi! Ông lão liếc qua cánh cổng: - Ở đây à? - Vâng. - Thôi, ông tự call cổng nhé. Cháu đi đây. Lạc Đình vẫy tay rồi quay sườn lưng thật nhanh. Cô sợ cha cô hay bạn quen nhìn thấy thì chuyện cô cất thân phận mình với ông lão sẽ bị lộ. Ông lão với theo: - Này! con cháu chưa nói mang lại ta biết tên của cháu. - Không phải đâu ạ. - Thế... - Nếu có duyên thì ông và cháu sẽ gặp mặt lại. Lúc đó khắc ông đang biết thương hiệu cháu. Lạc Đình nhún dancing trên đôi bàn chân sáo của mình. Cô vô tứ nhí nhảnh và đáng yêu và dễ thương trong mắt những người trên phố. long dong đây kia ngắm cảnh, ngắm tín đồ đó là cái thú riêng của Lạc Đình. Mặc dù năm năm đề nghị tạm xa nơi này để vào sài thành theo đuổi ước mơ biến đổi một công ty ngoại giao giỏi, nhưng phần đa kỉ niệm tuổi thơ nối sát với tp biển, cô quan yếu nào quên. mỗi lần được trở lại thăm nhà là có lẽ Lạc Đình sẽ tìm tới kỉ niệm xưa. Cô chưa phải thuộc tuýt người lãng mạn như thi sĩ hay công ty văn để đi kiếm cảm hứng. Trên tính cô thích long dong và phá phách. bây giờ cũng thế, cả một trong những buổi chiều cứ ở kế bên đường. Bây chừ thì lại sắp đến hết một ngày nữa rồi. Ánh nắng và nóng cuối chân trắp tắt. Lạc Đình đột nhiên chạy thiệt nhanh đề nghị đến kịp để ngắm hoàng hôn trên biển. Không hiểu biết sao một bạn thích phá phách và đậm cá tính như cô lại mê hoàng hôn của biển. Sở thích luôn luôn trái ngược với phiên bản tính của cô. Mãi cắm đầu chạy, Lạc Đình không chú ý phía trước con phố của mình cho tới khi. - Ái...ui... Lạc Đình va vào một trong những ai đó vấp ngã lăn ra cát. Cô lồm cồm ngồi dậy, vội vàng xin lỗi. Nhưng tín đồ "bị" thay xin lỗi lại không có phản ứng gì. Hắn chỉ xoa xoa vị trí đau, nhìn Lạc Đình bằng đôi mắt không thiện cảm rồi quăng quật đi. hơi ngỡ ngàng trước hành động ấy. Lạc Đình trề môi: - siêu mẫu trai nỗ lực mà câm. Song, cô cũng không còn thơi gian đâu mà nhọc lòng nữa, bởi mặt trời sắp lặn xuống biến mất rồi. Ông Lạc tô vừa kéo ghế bàn nạp năng lượng vừa hỏi đứa đàn bà thứ hai: - Chị Hai bé đâu, Lạc Vy? - Dạ... Chị ấy ra ngoài từ dịp trưa. - Vẫn không về sao? - Dạ, chưa. - Con bé dại này... Về chẳng chịu đựng ở nhà, cứ lông nhông đi ngoài đường suốt. Còn từng nào ngày nữa đâu, lại đi rồi. Hừ! phụ nữ con đứa... - ba đang nói xấu gì bé đấy? Lạc Đình lộ diện nơi cửa. - bố mà nói xấu nhỏ ư? Ông Lạc đánh nhìn nhỏ gái: - nhỏ đi đâu tự trưa đến giờ? Lạc Đình đủng đỉnh ngồi đối lập với ông Lạc Sơn: - Con đi tìm về kỉ niệm xưa, thăm phố đại dương và hoàng hôn biển. - Chứ chưa phải đi phá phách fan khác à? Lạc Đình phụng phịu: - bố này, làm cái gi có chứ. Nhỏ chỉ lang thang một vài nơi thôi, với tuyệt nhiên ko phá ai cả. - Ai thì tía tin, chứ nhỏ thì ba hoài nghi nổi. Phụ nữ gì cơ mà lí lắc đậm chất ngầu còn hơn bé trai. Đi mang đến đâu là bão tố đến đó. Con tại chỗ này dài ngày, chắn chắn phố biển khơi này chẳng bình yên. Lạc Đình nhăn nhó: - Sao ba nói đàn bà ba tệ dữ vậy ba. - Vẫn ít hơn những gì nhỏ thể hiện tại đấy! Lạc Đình xụ xuống: - tía lúc nào thì cũng la con. Ở thành phố sài gòn lâu ngày về cho phố biển. Sao bé dại Lạc Vy cha không nói gì đi? Lạc Vy đã xới cơm trắng liền lên tiếng: - Sao gồm em nghỉ ngơi đây? .................................................. Tiểu thuyết tình cảm - bí mật tình yêu.....................................................- Tao thấy ba thương mày hơn thương tao. Tại có lẽ mày gần cha nhiều hơn. Năm năm đh của tao mất đi rất nhiều tình cảm gia đình. Nhưng mà không sao, ban đầu từ hôm nay, tao đang vun đắp lại, nhằm gia đình có tương đối nhiều tiếng mỉm cười hơn. - Chị nói vậy là ý gì? không lẽ chị lại ghen tỵ với em? - Không. - Vậy... - Tao nên gia đình, cần tín đồ thân, vì vậy sau khi tao lấy bằng đại học, tao đã về trên đây xin việc. Tao muốn chăm sóc ba và lo ngại cho mày. - Chị ko ở thành phố sài thành xin vấn đề để tạo thành dựng tương lai? - Tương lai ở đâu mà chế tạo dựng chả được. - Nhưng tía đã... Ông Lạc tô đằng hắng: - Thôi, chuyện gì thì đàng hoàng nói sau. Hai đứa nạp năng lượng cơm đi! Ông cụ đũa lên buộc Lạc Đình với Lạc Vy cũng phải cầm đũa. Không gian bàn nạp năng lượng trầm lắng. Lạc Đình gắp một miếng mực cho vô miệng. - Úi trời... Lạc Vy mở to lớn mắt: - Gì vậy chị Hai? - Mãy làm cho món này là món gì vậy? - Thì mực xào. - mi thử xem! Lạc Vy gắp một miếng bỏ vô miệng, hoàn thành cô nhả ra ngay: - Mặn quá! - xúc cảm được à? Vậy tao tưởng mày không thể vị giác chứ? Lạc Đình hất mặt: - Đang gặp gỡ chuyện gì à? - Không.

Xem thêm: Phim Sex Lén Lút Địt Nhau Với Bạn Thân Của Người Yêu, Free Ms Milkie Way Xnxx Mp4 Porn Videos

Nhưng sao chị hỏi thế? - Tao sợ đầu óc mày đi hoang, rồi cho từng nào lần muối cũng không nhớ. - Nấu ăn uống kiểu này cơ mà làm đầu bếp, chắc nhà hàng dẹp tiệm sớm. Lạc Vy gãi đầu: - Em nhớ rước keo đường... - Nhớ, nhớ, nhớ. Học nhiều quá rồi "tẩu hỏa nhập ma" hả? - gồm lẽ... - Trời! tía nghe nó nói không ba? Điệu này nên coi chừng nó quá ba ơi. - Coi chừng loại gì? - Nhỡ nó tửng tửng, nó nấu bếp ăn, thuốc loài chuột mà nó tưởng bột nêm thì bị tiêu diệt cả nhà. Lạc Đình khoát tay: - Ngày mai nhằm tao vào bếp cho. - Được ko đó? - ngươi đừng xem thường tài nấu nướng của tao. Mấy năm học tập ở sài Gòn, tao vẫn từ nấu nạp năng lượng vậy. - OK. Nuốm thì ban đầu từ ngày mai, em có thời gian học bài bác và đi ngắm khía cạnh trời lặn rồi. Cám ơn chị nghe, chị Hai. Lạc Đình cười, thú vui dễ ghét có tác dụng sao. Lạc Đình chống đũa: - tuy nhiên tao vào bếp thì nạp năng lượng cơm khá muộn à nha. - Kì vậy! - Ừ. Vì tao ra biển kết thúc mới về nấu nướng cơm. - Trễ lắm! - một chút thôi mà. Lạc Vy quay sang ông Lạc Sơn: - ba thấy sao? - Sao cũng được. Ông Lạc sơn buông đũa. - ba no rồi. Nhị chị em nạp năng lượng đi. Lúc nào xong thì Lạc Đình lên gặp gỡ ba. - Dạ. Lạc Đình nhìn theo dáng ông Lạc Sơn: - Ba hôm nay là lạ. Không chơi như phần lớn ngày. - Bởi cha có chuyện suy nghĩ. - Chuyện gì? - lúc chiều bố có một vị khách sệt biệt. Cùng khi ông ấy ra về, tía liền hỏi đến chị ngay. Ngoài ra là rất quan trọng đó. Lạc Vy trêu: - Chị Hai! Có bao giờ người ta mang lại hỏi cưới chị không? - Vớ vẩn! - thiệt mà. Chị tốt nghiệp đại học và cũng đã lớn, lấy ck có gì là lạ. - tuy thế chuyện kia tao chưa nghĩ đến. Bây giờ việc trước đôi mắt của tao là tìm việc làm và bình ổn cuộc sống. Thêm nữa, mi cũng cần được vào đh mà. - Nếu bố muốn... Lạc Đình giảm ngang: - không tồn tại "nếu" làm việc đây. Chuyện ấy, ba không thể xay tao. Cô đứng lên: - Mày lau chùi và vệ sinh đi nhé. Tao lên gặp ba đây. Tuy làm ra phản bác, dẫu vậy trong bụng Lạc Đình không khỏi lo lo. Chuyện người các bạn của ông nội tìm tới nhà sau ngay sát hai mươi năm bặt tin. Rồi thái độ tráng lệ của ba lúc này chắc chắn là tất cả vấn đề, dẫu vậy là vấn đề gì thì cô vẫn chưa nghĩ ra. Cô mong muốn là không hẳn chuyện hôn nhân gì đó để cô ngoài căng thẳng. - Ba! Lạc Đình hotline khi vừa lên tới mức phòng khách. - con đến phía trên ngồi đi. Ông Lạc đánh chỉ vào chiếc ghế đối diện và bấm tắt tivi. - Dạ. Đợi đến Lạc Đình ngồi xuống, ông tức khắc hỏi: - khi nào con thừa nhận bằng tốt nghiệp? - Dạ, nhị ngày nữa. - con có dự định xin bài toán làm ở đâu chưa? - Nhận bằng xong, con trở về trên đây xin việc ba ạ. Ông Lạc sơn cau mày: - vì sao lại cần về đây? - Vì con thích vị trí này, và cũng tiện quan tâm ba và em Vy. - tía đã già đâu mà cần cần người chăm sóc. Nhỏ bỏ cái ý nghĩ về về lại phía trên đi. Ba mong muốn con ở tp sài gòn làm việc. Lạc Đình chú ý ông Lạc Sơn: - tại sao của cha là vì vậy? nguyên nhân ba muốn con ngơi nghỉ lại sử dụng Gòn? - chỗ đó bao gồm tương lai hơn. - Không. Bé biết ba không hề có ý suy nghĩ như vậy. Giả dụ chỉ có tp sài gòn có sau này thì ba đã không chọn cuộc sống ở đây. Con nên một lý do khác. Ông Lạc Sơn im lặng. Ông ghi nhớ lại cuộc thì thầm với vua Bách win - người chúng ta rất thân của tía ông lúc sinh thời, vừa gặp mặt lại: - chưa phải bác tìm về cháu để đề cập lại giao ước năm xưa của bác bỏ và cha cháu. Chưng rất muốn là khi ba cháu mất, bác không hề hay biết và cũng đã không giúp được gì cho mái ấm gia đình cháu lúc khó khăn. Bây chừ gặp được cháu, bác bỏ mừng lắm. Hãy để bác bỏ có một trong những phần trách nhiệm gì đó, đã đạt được không? Bác mong muốn cháu dâu sau này của bác bỏ đến thao tác ở công ty vận đưa "Hoàng Nguyên" và hỗ trợ Bách Nguyên mở rộng thị trường. Dẫu vậy tuyệt nhiên cháu không được đề cặp đến vấn hôn nhân gia đình để ép buộc con cháu dâu. Chưng muốn lũ trẻ thoải mái và tự nhiên và quan trọng đặc biệt nữa là con cháu dâu sẽ chuyển đổi được Bách Nguyên, có cái quan sát khác hơn về niềm hạnh phúc gia đình. - Bác không lo ngại mà nói với cháu chuyện gia đình bác trong nhì mươi năm qua. Con cháu nhớ Bách Trung, anh trai Bách Nguyên chứ? - Vâng! - Nó bị tai nạn thương tâm qua đời sau một tuần cưới vợ, Bách Nguyên cực khổ vì yêu mến anh trai mà cuộc sống đời thường trở đề xuất trầm lặng hơn. Nó dọn ra bên ngoài ở riêng và chỉ biết tất cả công việc. Còn Lan Ngọc, bà xã Bách Trung... Ông Bách win thở dài: - Sau ngày Bách Trung chết, nó đi mau chóng về khuya, đồng minh rượu chè. Tiếp nối thì dọn về nhà cha mẹ ruột. Bác muốn bù đắp mang đến nó cũng cần yếu nào, bởi vì nỗi nhức của nó chưa phải vì cái chết của Bách Trung. - Sao ạ? - Lan Ngọc yêu thương Bách Nguyên chứ chưa phải Bách Trung. Ông Lạc đánh bất ngờ: - Vậy... - Bác thiếu hiểu biết lý vị gì mà lại Lan Ngọc đồng ý lấy Bách Trung. Chuyện đau đớn này, bác bỏ vô tình biết khi Bách Nguyên và Lan Ngọc nói chuyện với nhau. Bách Nguyên bảo, chết choc của anh nhì nó là tại nó. Bởi vậy nó cứ dằn vặt bạn dạng thân mình. Tía năm qua rồi, mọi chuyện vẫn tồn tại. Khuôn phương diện già nua của ông Bách Thắng bi quan hẳn đi: - Lạc tô à! Điều bác mong mỏi quả thiệt không công bằng với mái ấm gia đình cháu cùng Lạc Đình. Tuy thế bác chỉ còn đứa con cháu duy tốt nhất là Bách Nguyên, chưng không thể để nó tất cả chuyện gì. - chưng ơi! Xin bác đừng xúc động. - Coi như chưng xin cháu đi Lạc Sơn, để Lạc Đình mang đến "Hoàng Nguyên" thao tác nhé. Ông Lạc sơn suy nghĩ, tiếp đến ông gật đầu: - Vâng! Ông Bách thắng mừng rỡ: - giỏi quá! bác cám ơn cháu. Ông đưa add cho ông Lạc Sơn: - lúc nào Lạc Đình vào dùng Gòn, bảo con nhỏ nhắn đến gặp mặt bác trước nghe. - Vâng! Và bây giờ ông Lạc Sơn đề nghị có nhiệm vụ là làm thế nào thuyết phục Lạc Đình chịu đựng ở sài Gòn. Còn câu hỏi vào "Hoàng Nguyên", thì không cực nhọc lắm. - Ba... tiếng Lạc Đình có tác dụng ông Lạc Sơn đơ mình: - Gì? - Sao bố không nói? Con hy vọng biết lý do quang minh chính đại khi tía buộc bé ở lại dùng Gòn. -......... - Ba... -......... - tất cả chuyện gì cần thiết nói sao ba? - ko phải. - Vậy con đang hóng nghe đây! Ông Lạc sơn châm cho bạn điếu thuốc, giọng ông chậm rì rì rãi: - ba vừa gặp gỡ lại người bạn bè của ông nội nhỏ mà hơn hai mươi năm qua không tồn tại tin tức. Lạc Đình lạnh nảy: - việc ấy thì có tương quan gì đến chuyện bé ở lại tp sài gòn hay không? - Đừng ngắt lời ba! Nghe cha nói hết đi. - Vâng! - chạm chán bác Thắng, cha rất mừng. Nhưng bên cạnh sự vui tươi ấy, còn tồn tại những nỗi buồn rất cần phải chia sẻ. Thời gian trôi qua, biết bao chuyện xảy ra. Ông nội mất, bác Thắng cũng phân tách xa đứa nam nhi và nhỏ dâu hiền. Rồi gần đây, cháu nội bự ra đi vày một tai nạn thương tâm giao thông... ông gần như suy sụp trả toàn. - Tội nghiệp quá! Lạc đình lẩm nhẩm: - nhát gì lúc chạm chán ông... ông đi như fan mất hồn. Cô ban đầu chú ý câu chuyện: - Ông còn người thân nào ko ba? - Còn một bạn cháu nội thương hiệu là Bách Nguyên. Nhưng Bách Nguyên ko sống phổ biến với ông. nhiều người đang đọc

Tiểu thuyết - kín tình yêu

- Gì kỳ vậy? - Bách Nguyên nhận định rằng mình hại chết anh trai. Đau buồn, dằn vặt yêu cầu tính tình đã biến hóa hoan toàn. Bách Nguyên lầm lì và hững hờ đến ko ngờ. Lúng túng Bách Nguyên mang chổ chính giữa bệnh, nên bác bỏ Thắng tìm chúng ta cần sự góp đỡ. Lạc Đình cau mày: - vì sao phải là chúng ta? Nhưng bọn họ thì góp được gì? Ông Lạc tô giải thích, tốt nhiên ông không đá động gì mang lại giao cầu giữa nhị gia đình: Với bác Thắng thì chỉ có họ là fan tin cậy. Bác mong mỏi con vào "Hoàng Nguyên". Vật dụng nhất, con có thể cân nhắc chuyện trong công ty cho bác. Máy hai là nhờ vào con chuyển đổi Bách Nguyên trở lại cuộc sống như trước đây, túa mở với không còn đau đớn nữa. Lạc Đình tự dưng hiểu: - Thì ra nguyên nhân ba không thích con về Nha Trang thao tác làm việc là như thế. - Phải! Ông Lạc sơn gật đầu: - Ba đã nhận được lời giúp bác Thắng, mang lại nên... - Sao cha không hỏi chủ kiến con, xem nhỏ có đồng ý hay không? tía tự quyết rồi hiện giờ bắt bé nghe cha làm những việc con không thích. - Lạc Đình... Cô tấm tức nói một hơi: - nhị mươi năm qua đã không liên lạc, hiện nay tự nhiên lộ diện làm xáo trộn hầu như thứ. Bé thật không ưng ý chút nào. Ông Lạc Sơn nhỏ tuổi nhẹ: - yếu tố hoàn cảnh của chưng Thắng đề xuất sự giúp đỡ, Lạc Đình à, với lại sở hữu con ở sài gòn rất dễ dàng nếu Lạc Vy năm tiếp theo cũng vào kia học. - Nhưng... - Năm xưa, chưng Thắng với ba bà bầu Bách Nguyên là fan ơn của mái ấm gia đình chúng ta. Nhỏ coi như cố ông cùng ba chị em trả ơn lại mang đến họ đạt được không? cha đâu yêu cầu nhỏ làm điều gì vượt quá tài năng của con. -...... - thao tác ở "Hoàng Nguyên", nhỏ cũng có thời cơ để trở nên tân tiến tài năng của chính bản thân mình mà. Ông lạ Sơn cố gắng thuyết phục, còn Lạc Đình thì im lặng. Lát sau cô thở hắt ra: - Thôi được rồi, ba cho nhỏ một đêm để ý đến đi. Sáng mai, con trả lời với ba. - hãy nhớ là không được phủ nhận đấy! - bố đã đặt bé vào chuyện đã rồi, bé không hài lòng cũng ko được. Thêm nữa, ai bảo gia đình chúng ta mang ơn người ta chi. Thiếu thốn ơn thì cần trả ơn. Nhưng con mong muốn suy nghĩ, bởi bé cũng rất cần phải có những đk và quyền lợi và nghĩa vụ riêng của mình. Ông Lạc sơn gục gặc: - Tốt! Đừng làm cho ba thất vọng nhé bé gái. 1 loạt ý nghĩ với kế hoạch xuất hiện thêm trong đầu. Lạc Đình mỉm cười: - bố yên trung khu và hãy xem khả năng của Lạc Đình. Ông Lạc tô như thở phào dịu nhõm. ở đầu cuối thì Lạc Đình vẫn đồng ý. Ông mong muốn mọi chăm được mạch lạc không gặp trở ngại và... - Ba! không thể chuyện gì nữa, con đi rửa ráy nhé. - Ừ. Lạc Đình rút lui. Mãi hài lòng với sự sắp xếp của mình, ông Lạc Sơn làm sao biết được trong cái đầu quỷ quái tê của Lạc Đình đang sẵn có những thủ đoạn và giám sát gì.