Bến không chồng full hd

      22
Bến không ông chồng thắng lợi điện hình ảnh chuyên môn sân khấu chuyển thể văn học thẩm mỹ thứ 7 kỹ năng điện ảnh diễn viên danh tiếng

Bạn đang xem: Bến không chồng full hd

*
pdf

Ừa, thì đành chịu đựng vậy!


*
pdf

Mười hai cách thành tín đồ


Xem thêm: Phim Triệu Văn Trác Mới Nhất 2021, Diễn Viên Triệu Văn Trác

*
pdf

Mỹ không hẳn lúc nào cũng nhất


Nội dung

từ trường hòa hợp Bến khôngchồng<1>, nghĩ về về câu hỏi chuyển thểvăn chương Với Bến ko chồng, Dương Hướng đã kể cho họ nghe mẩu truyện vềnhững phận fan bị bóp nghẹt, bị “giết chết” trong chiếc ấu trĩ, bảo thủ của một thờikỳ. Bầu không khí ngột ngạt, mục ruỗng, ủ dột của một nông thôn “điển hình” Bắc Bộhiện lên qua đầy đủ dòng chữ đựng đầy nước đôi mắt của Dương hướng là làm từ chất liệu rấttốt để chuyển thể thành một bộ phim truyền hình hay. Dầu vậy, khi tiếp xúc với “phiên bản”điện ảnh của lưu giữ Trọng Ninh, nếu đã từng có lần đọc và yêu dấu tiểu thuyết Bến khôngchồng, người xem không khỏi hụt hẫng. Call là phiên bản, bởi bộ phim truyện gần như làbản sao của nguyên tác văn chương, nhưng lại là một phiên bản sao có không ít “vấnđề”.Vấn đề nan giải quán quân của tập phim Bến không ông chồng là công trình này quátrung thành với nguyên tác, từ nhân vật, tình huống đến chi tiết, ngôn từ nhânvật... Nên không tạo được dấu ấn với sức sống riêng. Đây cũng là “cái bẫy” mànhững bộ phim chuyển thể dễ mắc phải. Vì lẽ, người tiếp nhận, dầu ngóng đợimột hơi thở, ko khí, những vụ việc tư tưởng, thời đại… “giống” cùng với tác phẩmvăn chương chúng ta say mê, tuy vậy đồng thời cũng đòi hỏi ở bộ phim một sự “khác”,một cái gì đó mới mẻ và khác biệt hơn, điện ảnh hơn. Cách biểu hiện tôn trọng quá mức,nếu không muốn nói là chịu ràng buộc vào nguyên tác văn học của đạo diễn lưu lại TrọngNinh, thật tiếc, đã khiến cho cho bộ phim truyện của ông xộc xệch và không nhiều ấn tượng.Nhân vậtVăn chương hay năng lượng điện ảnh, suy mang đến cùng chỉ là cách người ta kể đầy đủ câuchuyện. Một câu chuyện, hoàn toàn có thể có hoặc không có cốt truyện, cơ mà nhất thiếtkhông thể thiếu hụt sự hiện diện của nhân vật. (Còn nhân thiết bị này là người, đồvật, loài vật hay sự việc… lại là chuyện khác!) Nhân đồ gia dụng là trung vai trung phong của câuchuyện, phải dù được kể bằng văn bản nghĩa tuyệt bằng ánh nắng và âm thanh, câuchuyện ấy cũng gắn liền với những nhân vật, cùng với tính cách, quan liêu điểm, diện mạo…của họ. Ngoài mẩu chuyện chính của nhân vật/nhóm nhân trang bị trung tâm, một tácphẩm còn chứa đều câu chuyện nhỏ tuổi hơn của những nhân vật phụ, hay là tương phản, hoặc tương trợ cho mẩu truyện của nhân đồ vật chính. Văn học hay năng lượng điện ảnhđều vì thế cả.Nói như thế, không tồn tại nghĩa trong một bộ phim truyền hình chuyển thể, nhân đồ dùng chínhvà những nhân đồ vật vệ tinh có thể “nguyên vẹn” hệt như nguyên tác. Nhân đồ vật của vănchương có tương đối nhiều con đường mô tả tính cách, cách nhìn như qua suy nghĩ, tâmtrạng, thậm chí còn là đầy đủ đánh giá, diễn giải ở trong phòng văn. Nhân thiết bị văn chươngnghĩ nhiều hơn thế là hành động. Tuyến đường thể hiện mình của nhân đồ vật điện hình ảnh hẹphơn nhiều. Bọn họ chỉ có thể bộc lộ mình bởi hành động. Hay đúng mực hơn, mộtnhân thứ điện hình ảnh được nhân diện qua tía yếu tố: quan tiền điểm, hành động và ngônngữ (đối thoại), vào đó, hành vi là sợi chỉ đỏ xuyên suốt, biểu đạt quanđiểm/tính giải pháp và đưa ra quyết định ngôn ngữ của nhân vật. Về lý tưởng, một nhân vậtđiện ảnh, mặc dù cho là trung trọng điểm hay vệ tinh của câu chuyện, độc nhất vô nhị thiết phải bao gồm một câuchuyện riêng, số trời riêng, “gương mặt” riêng. Tức là quan điểm, hành động,ngôn ngữ (đối thoại) của những nhân đồ vật phụ phải không giống nhau và không giống với nhân vậtchính. Những nhân đồ quá như thể nhau hoặc quá tương đương với nhân vật thiết yếu luônđược “ưu tiên” lược bỏ.Hệ thống nhân đồ phụ trong Bến không chồng (cả tiểu thuyết với phim) chủyếu ngã sung, hỗ trợ, khơi sâu mạch truyện chính. Số đông cô gái, những người dân đànbà trong mẫu làng quê bé nhỏ tuổi thiếu vắng bọn ông ấy phần đa mang trong mình những“mảnh” khổ cực thời hậu chiến. Câu chuyện của bọn họ là các nét cọ vẽ lên bứctranh của 1 thời đại, một thân phận nữ giới chung: nỗi nhức mất chồng, mấtngười yêu, mơ ước tình yêu và hạnh phúc không được thỏa mãn, bị đa số luậttục, ý niệm đè nén, vứt làng đi xa… mặc dù thế, đạo diễn lưu Trọng Ninh dườngnhư không đủ sức “quản lý”, bao hàm hết hệ thống nhân đồ dùng phụ, phải họ ko cóbản sắc đẹp riêng và hiện lên vào phim cũng như giống nhau. Ông bê y nguyên nhữnghình mẫu, những nhân đồ gia dụng cả chính lẫn phụ của tè thuyết vào phim mà lại không hềlược bỏ. Điều này khiến tập phim có vô số nhân vật dụng phụ, nhưng mà lại ko có những sức sống riêng, hơi thở riêng. Cũng chính vì vậy nhưng từng câu chuyện, từngsố phận long đong của họ không được (và cũng quan yếu được) khai quật đếnngọn ngành, khiến người xem bao gồm cảm giác bộ phim chưa hoàn hảo mà chỉ lànhững miếng vụn chuyện kể rời rạc và khuyết thiếu.Ở đây nảy sinh một vấn đề, một sự biệt lập căn cốt thân văn chương vàđiện ảnh. Bên văn hoàn toàn hoàn toàn có thể “ôm” vào tác phẩm của bản thân mình bao nhiêu nhânvật tùy ý, miễn sao họ hoàn toàn có thể nhớ, rất có thể để đôi mắt và tạo cho nhân vật của mình nhữngnét khác biệt, độc đáo. Bao gồm tiểu thuyết khổng lồ như cuộc chiến tranh và hòa bìnhcủa Tolstoi giỏi Tấn cái trò của Balzac, nơi cả nhân loại với hàng trăm gương mặtđược kiến tạo, mà độc giả vẫn có thể nhớ từng khuôn mặt một. Dẫu vậy điện ảnhkhông đồng ý điều đó, một trong những phần vì khán giả của thẩm mỹ và nghệ thuật này quan yếu kiênnhẫn điểm mặt nhớ thương hiệu ngần ấy nhân đồ dùng (số lượng hàng chục nhân vật bao gồm vàphụ, không kể nhân trang bị nền vào một bộ phim truyền hình điện hình ảnh đã được xem như là nhiều),phần khác, yêu mong mỗi nhân vật phải “có bài toán làm”, phải tất cả một câu chuyện, mộtsố phận riêng nên đạo diễn/nhà biên kịch phải to gan lớn mật tay khi chuyển thể vănchương. Lược bỏ và đổi khác nhân đồ vật của nguyên tác trong kịch bản chuyển thể làmột vấn đề làm vớ yếu.Từ biểu tượng nhân đồ gia dụng nghĩ và nói, họ phải làm cho bằng được một số loại nhân vậtlàm cùng nói, nhưng hành vi phải nhiều hơn thế đối thoại. Công ty biên kịch và đạo diễnkhông đề xuất (và ko được phép) nhằm nhân vật của chính bản thân mình “thất nghiệp”, có nghĩa là xuấthiện trong bộ phim, trong khuôn hình mà không tồn tại vai trò thúc đẩy, trì hoãn haybiến đổi câu chuyện. Sự bắt buộc phải làm một chiếc gì đó, chứ chưa hẳn nghĩ haycảm dìm một cái nào đó thúc đẩy sự cải cách và phát triển của nhân vật năng lượng điện ảnh, làm ra diệnmạo với sức sống của họ. Qua quy trình hành động, nhân vật sẽ biểu thị tính bí quyết vàquan điểm sống một giải pháp tự nhiên.Trở lại với tập phim của lưu giữ Trọng Ninh. Không tính việc những luồng nhân đồ vật phụquá nhiều và mờ nhạt, đạo diễn còn hỗ trợ “loãng” bộ phim truyền hình của mình bởi một số nhân đồ gia dụng nền. Các nhân đồ vật này, mặc dù xuất hiện trong tè thuyết, nhưng mà khichuyển thể quý phái điện hình ảnh – luôn thể loại nghệ thuật bị giới hạn rất lớn về thờilượng, khiếp tế cũng như cần tập trung cao độ, đạo diễn không độc nhất vô nhị thiết đề nghị giữtất cả. đầy đủ nhân vật nền vào Bến không ck của Dương hướng “giúp đỡ”người đọc rất nhiều trong việc thẩm thấu bầu không khí thời đại, không khí bối cảnh.Tuy nhiên, lúc “du hành” bên trên màn ảnh, họ thay đổi những nhân thứ rất… vôduyên với thừa thãi như bà già hát vè, con trai ngốc, ông già tiến công dậm, ông già gạDâu làm vk lẽ, bé ông chủ tịch xã, chàng trai thợ ảnh thọt chân… do họ ngay gần nhưkhông làm cho giàu thêm cho ý nghĩa cũng như không khí mẩu chuyện phim. Cũng nhưnhiều nhân đồ vật vệ tinh khác, họ sát như không tồn tại “đất” để hoạt động mà dường như chỉđược bày ra mang đến đầy khuôn hình!Có thể coi Bến không chồng là một phim hành trình dài (sự về bên của Vạn),nhưng cho tới khi hành trình ấy kết thúc, nhân vật thiết yếu (và những nhân vật phụ)của phim ngay sát như không có biến chuyển tư tưởng hay tính cách. Vạn xuất hiện thêm ở đầuphim là 1 anh bộ đội lầm lì, hơi ngốc dở, tráng lệ và tất cả phần yếu đuối (sợnhững lời chế nhạo bàn tán, sợ ánh mắt soi mói của dân làng lúc anh đãi đằng tìnhcảm với mẹ Hạnh) thì đến cuối phim, khi đã có con cùng với Hạnh, rồi thắt cổ từ tử,nhân thứ này cũng vẫn không thay đổi tính cách. Nhân vật không thể “khỏe mạnh”,không gồm ý định quá lên trên, phòng đối xuất xắc phản ứng với trở ngại của số phận,những phong tục tập quán, ý niệm hủ lậu mà lại trái lại, gật đầu nó với cùng 1 vẻnhẫn nại mang lại kỳ lạ.Chúng ta bao gồm thể chấp nhận được, thậm chí cảm thông với nhân đồ gia dụng này khiđọc đái thuyết, cơ mà khi Vạn bước lên màn hình ảnh rộng, ta lại giận dữ vì thái độấy. Vì chưng lẽ, một sệt điểm quan trọng tạo nên diện mạo của nhân đồ gia dụng điện ảnh làhành hễ và quan điểm. Một nhân đồ vật không hành động, không tồn tại quan điểm làmột nhân thiết bị chết. Khán giả điện ảnh không đồng ý những kiểu dáng nhân đồ gia dụng “huềvốn” như thế, độc nhất vô nhị là giữa những phim hành trình. Trải qua đều sự kiện, biến cố, nhân vật phải gồm một biến chuyển nhất định về tứ tưởng, về ý kiến và cócách ứng xử không giống với lúc họ xuất hiện lần đầu trước khán giả. “Gương mặt” cũcủa họ không quen dần với bao gồm họ, và mang lại cuối phim, nhân vật biến chuyển một con ngườimới với đông đảo nhận thức và khám phá mới mẻ.Thử làm cho một phép so sánh hai nhân trang bị Vạn và người nam nhi cả vào bộphim The Ballad of Narayama của đạo diễn Sohei Imamura. Cũng là một trong sự bấtlực, một thái độ đồng ý hủ tục, định chế làng hội, cơ mà trước, trong và sau thờiđiểm rước mẹ để lên núi tuyết, người nam nhi có cả một quá trình dằn vặt nhức đớn,một quy trình đấu tranh nội tâm, kéo giãn thời điểm chia tay. Mọi giằng xé nộitâm của nhân trang bị thấm vào khán giả, khiến cho tim họ thót lại qua mỗi bước chân nặngnề trì kéo của anh. Trái lại, Vạn vào Bến không ông chồng không hề tất cả phản ứng gìvới mọi lời bàn tán, những ánh mắt soi mói cùng sự can thiệp thô bạo của dân làngvào cuộc sống của anh mà chỉ biết cúi đầu chịu đựng đựng, dở hơi gàn dở dở rồi tự tử. Cáichết của nhân đồ gia dụng này, thế cho nên chẳng khiến người theo dõi xúc cồn mảy may.Những nhân vật dụng phụ trong phim cũng không có chuyển thay đổi về tâm lý và vịthế. Từ trên đầu tới cuối, chúng ta không biến đổi quan điểm sống cùng “gương mặt”. Họkhông phản ứng tích cực và lành mạnh (hoặc tất cả ý định phản ứng) với hoàn cảnh, mà chấp nhận,chịu đựng hoặc chạy trốn trả cảnh. Xét về chi tiết phim hành trình, Bếnkhông ông chồng đã thất bại.Kết cấuThêm nữa, nhãi ranh giới thiết bị bậc thân nhân vật bao gồm và nhân đồ gia dụng phụ, ví dụ làVạn và Hạnh không rõ ràng. Rất có thể biện luận rằng, trong tiểu thuyết của DươngHướng, bạn ta cũng khó khăn biết ai trong hai tín đồ mới thực là giữa trung tâm của tiểuthuyết, bởi mẩu chuyện của hai bạn được nói gần như tuy vậy song. Dẫu vậy, trongmột bộ phim, sự “nhập nhằng” bên trên của đái thuyết hết sức nguy hiểm. Tín đồ xemhoàn toàn gồm quyền để câu hỏi: ai là nhân đồ vật chính? Vẫn giữ nguyên cách kể song tuy vậy của Dương Hướng, lưu Trọng Ninh vẫn để mẩu chuyện của Hạnh vàVạn thuộc trôi rã trong Bến không chồng. Họ lộ diện ngay từ trên đầu phim, trảiqua nhiều trở nên cố cuộc đời và xuất hiện ở tận phút cuối của phim. Nếu quan niệmnhân vật thiết yếu trong một thành công điện hình ảnh là nhân vật có mặt xuyên trong cả bộphim, mẩu chuyện của bọn họ là trọng tâm, bị tác động, biến hóa bởi các câu chuyệnphụ hoặc ảnh hưởng đến các câu chuyện phụ, thật khó khăn để phân định vai thiết yếu – phụgiữa Vạn và Hạnh, độc nhất vô nhị là càng về cuối phim, câu chuyện của họ lại nhập vàonhau.Thoáng rộng một chút, lúc ta quan niệm nhân vật chính là nhân đồ vật đượcnhắc đến các nhất (qua sự chú ý của thứ quay và của những nhân vật), hoàn toàn có thể tạmcoi Vạn là nhân đồ dùng chính, bởi Vạn xuất hiện trong phim trước Hạnh, bởi trong cáilàng quê bé bé dại của Bến không chồng, Vạn là người gây được sự chăm chú nhất dotính phương pháp (gàn dở, lầm lì, nghiêm túc), thực trạng (lính giải ngũ, các lời đồn thổi tình ái,ở thuộc nhà với bà Hơn) và bởi vì sự độc đáo và khác biệt của nhân thiết bị này trong một ngôi làngngó ra hay nhìn vào cũng chỉ rặt đàn bà, trẻ em nhỏ, tín đồ điên và bạn già. Mặc dù vậy,sự chọn lựa này cũng biểu hiện tính chất chênh vênh của nó, chẳng biệt lập nhiềunếu như ta lựa chọn Hạnh là nhân đồ vật chính, bởi tính liên quan của mẩu chuyện của côvới các nhân vật cô gái đóng mục đích vệ tinh, vị sự chăm chú của bạn làng cùng với số phậncủa cô cùng bởi phương pháp ứng xử của Hạnh, đặc biệt quan trọng hơn hẳn so với những người khác.Xét về khía cạnh này, Hạnh còn tồn tại phần “chính” hơn Vạn, vị nhân vật dụng này thực thụ cócá tính, táo tợn mẽ, dám đối lập và thách thức nghịch cảnh (bỏ đi khỏi công ty chồng,chủ động cho và về bên với Vạn). Cũng bao gồm cô là tín đồ chịu nỗi đau lớn số 1 khingười tình (Vạn) từ tử cùng sống tiếp với nỗi nhức ấy.Chịu ảnh hưởng quá những từ đái thuyết, đề xuất kết cấu phim Bến khôngchồng của lưu giữ Trọng Ninh bị dàn trải, thậm chí lan man. Tình huống chủ đạo dẫndắt câu chuyện tiến lên là hành trình dài trở về quê của Vạn, nhưng bạn dạng thân hànhtrình ấy cũng phần lớn đểu, không tồn tại điểm nhấn, không tồn tại bước ngoặt với cao trào. Xung tự dưng giữa những nhân vật, chính vì như vậy cũng không được khai quật đến tận cùng.Những xung đột giữa Vạn với bà địa công ty Hơn (xung đột thống trị và bốn tưởng đồngthời với xung bỗng nhiên nội chổ chính giữa của Vạn – thân kiềm chế và khao khát), dân làng cùng bàHơn (xung đột giai cấp), Vạn và mẹ Hạnh (xung đột lựa chọn giữa đám đông, dưluận và niềm hạnh phúc cá nhân), Vạn với dân xóm (xung đột chỗ đông người và cánhân)… vày không được rõ ràng hóa bằng hành vi (chủ yếu đạo diễn chỉ nhận đếnánh mắt với lời thoại của nhân vật) cần chưa sâu với không ấn tượng. Hà khắc hơn,có thể nói nhân đồ gia dụng trong phim bị “thất nghiệp” những lần, vì chưng họ không tạo nên câuchuyện, không tạo ra sự kiện mà lại nương theo những sự kiện và bị bỏ ra phối, đưa đẩybởi sự kiện. Điều này có thể lý giải vì đạo diễn quá sa đà vào những sự kiện của tiểuthuyết mà lại không chuẩn bị những bước đệm cho việc kiện phải khó tạo đồng cảm vàthuyết phục từ phía fan xem.Viết kịch phiên bản chuyển thể và có tác dụng phim chuyển thể, suy mang lại cùng là tái tạovăn chương theo một phương pháp khác, là kết cấu lại, thu xếp sự kiện, tạo điểm nhấn chocâu chuyện văn chương. Bên biên kịch/đạo diễn hoàn toàn có thể giữ lại phương thức kể chuyệncũng như kết cấu mà nhà văn đã khổ công sáng tạo, tuy vậy đồng thời cũng phảilàm mới, lạ hóa kết cấu đó. Ít nhất, họ rất có thể là rút trích, xới trộn, lược vứt hoặcnhấn dũng mạnh đến một vài cốt truyện khung sườn, để quá trình chuyển thể đích thực làmột hành trình đồng sáng tạo, chứ không phải là việc rút ngắn ngôn từ văn chương.Đạo diễn Bến không ông chồng quá sa đà vào sự kiện, tuy thế lại xao nhãngnhiều sự kiện quan trọng. Ở một chu đáo nào đó, điện ảnh là thẩm mỹ và nghệ thuật sắp xếpvà tổ chức những cuộc gặp, nơi các nhân vật đại diện cho bao gồm mình, chonhững gì chúng ta tin tưởng, suy nghĩ, nơi những cách nhìn va chạm, liên quan vớinhau. Dẫu vậy, như nhiều bộ phim về đề tài nông làng mạc Việt Nam, Bến khôngchồng gần như không tồn tại một cuộc gặp trực diện như thế nào giữa những nhân vật bao gồm trongsự kiện. Đạo diễn hình như sợ xung đột, sợ chạm trán, sợ cảm xúc của các nhânvật nên luôn luôn “ly gián” họ bằng một bạn thứ bố – người thông báo, người đưa tin. Ví dụ như hai trường đoạn Vạn trở về và Nghĩa quay trở lại được tổ chức chẳng không giống gìnhau, vẫn theo một lối mòn cũ kỹ, một nhân vật truyền tin (trẻ con, mặt hàng xóm…)nhìn thấy nhân vật dụng về nhà, mau lẹ chạy đi loan tin mang lại làng xóm và người thân biết.Hoặc ngôi trường đoạn mẹ chồng Hạnh muốn tìm bà xã hai cho Nghĩa, bà ko trực tiếpnói với bé dâu ý định nhưng mà “bắn tin” đến Hạnh qua những người trung gian. AnhHà của Hạnh hy sinh, thông tin này cũng khá được người không giống nói đến Hạnh, rồi Hạnhtới thông báo cho Dâu… các thông tin, đáng lẽ đề nghị được thông báo trực tiếpvới người cần nghe, lại bị đi theo con đường vòng.Đã đành, có thể lý giải rằng đạo diễn trung thành với đời sống nông thôn(mà mặc dù điện ảnh Việt phái mạnh đã cải cách và phát triển hơn nửa thập kỷ, phim nào về vấn đề nàycũng lặp đi tái diễn kiểu “trung thành” đó), dẫu vậy lối xem xét nệ thực, tế bào phỏngquá như thể với thực tại trong Bến không ck đã khiến bộ phim truyện mất đi cảm xúc.Đạo diễn tước đi quyền được biểu thị cảm xúc trực tiếp (mà ko bị kéo dãn bởithời gian loan tin hoặc bị ảnh hưởng bởi cảm giác của tín đồ đưa tin) của nhân vật,đồng thời tước luôn xúc cảm tươi mới, tốt nhất thời của khán giả. Vì chưng thế, đa số cáichết, rất nhiều tin tử vong của các chiến sĩ, những cuộc ra đi của các cô gái, cùng cảnhững cuộc làm tình hậu đậu trộm cảm thấy không được sức làm trái tim bạn xem run lên.Ngay cả khi để những nhân vật va trán, đối diện nhau, đạo diễn cũng “né”xung thốt nhiên khi nó gần bùng nổ. Xung tự dưng bị bỏ qua phí phạm tuyệt nhất là sống cảnh Hạnh, mẹNghĩa và cô Thắm (người ráng chân Hạnh làm bà xã Nghĩa) gặp nhau trên đường, khiHạnh vác vali đi khỏi đơn vị chồng. Cha người lũ bà, cha tâm trạng, ba số phận chạmtrán nhau, kẻ chua xót, người hí hửng, fan ngượng ngập pha với hy vọng, nếuđạo diễn khéo xử lý, mâu thuẫn giữa họ sẽ rất mạnh. Nhưng lại họ chỉ luống cuốngnhìn nhau, chào hỏi dăm cha câu rồi chia làm hai ngả: một bạn vác dòng valilổng chổng áo xống vừa rơi, quay sườn lưng đi nội địa mắt; hai bạn một già mộttrẻ dắt tay nhau, gặm cúi đi như chạy. Hay như đoạn Hạnh ôm bé trở về chạm mặt mẹ và Dâu, chổ chính giữa trạng những nhân vậtkhông được khai thác đến triệt để. Tin tức đứa nhỏ xíu là nhỏ Vạn được gỡ bởi mộtsự tình cờ: lời nói buột mồm của đứa con trẻ “Bố Vạn đâu hả mẹ?” vào trườngđoạn này, Dâu là nhân vật thừa, không tương quan đến tình tiết. Trung khu trạng của cácnhân đồ vật trong ngôi trường đoạn này hết sức phức tạp: đó là việc hạnh phúc (nhìn thấycon mình được giải oan, mừng vì có cháu) pha lẫn âu sầu và cả ghen tuông (bốcủa cháu ngoại đó là người tình năm xưa của mình) của bà bầu Hạnh; đó là sự việc hãnhdiện (có con, tìm kiếm được hạnh phúc) và cảm hứng tội lỗi, thậm chí là là đắc chiến thắng củaHạnh; đó là việc háo hức được gặp bà, muốn ngóng gặp bố của đứa trẻ. Vô cùng vụng về,đạo diễn “giải quyết” trường hợp này bằng cách cho mẹ Hạnh ngất xỉu rổi chuyểnnhanh thanh lịch cảnh Hạnh, Vạn và đứa con gặp mặt nhau vào chòi là… né tránh xungđột, đó không chỉ là là tiêu giảm riêng của phim Bến không chồng, mà hình như làkhiếm khuyết (đã trở thành “bản sắc”) của nhiều tập phim Việt Nam. Vậy là, nhânvật gần như là không có lúc nào biểu hiện mình, diễn đạt quan điểm, đậm chất cá tính của mìnhtrước các nhân đồ dùng khác.Như sinh sống trên vẫn nói, bộ phim chuyển thể này của lưu giữ Trọng Ninh rườm rà vàdàn trải. Mặc dù nhiên, cho gần cuối phim, một loạt các sự kiện lại diễn ra dồn dập,quá các và vượt nhanh: Hạnh thông báo mẹ chồng muốn lấy bà xã hai mang đến Nghĩa, Hạnhvề nhà chị em đẻ, Hạnh và Vạn có tác dụng tình, Hạnh trở về… ngôi trường đoạn cuối dường như vụngvà quá vội vàng gáp, chưa tồn tại một bước đệm về cảm xúc và tình huống phim, lúc ởcảnh trước, sau khoản thời gian làm tình với Vạn, Hạnh quăng quật đi, tức thì cảnh sau, Hạnh đang về, dẫntheo một đứa con. Cuộc gặp lại được chờ đợi nhất trong phim, lúc Hạnh và đứatrẻ trở về, đối lập với bà mẹ Hạnh – bạn thầm yêu thương Vạn từ bỏ thời son trẻ em nhưngkhông dám thổ lộ, Vạn – bạn chú, tín đồ tình một đêm của Hạnh, tiếc thay, lạiquá nôn nóng và sống sít nên không thấm vào sâu vào trung khu hồn bạn xem.Chi máu