XEM PHIM MÂY HỌA ÁNH TRĂNG TẬP 11

Đọc bài: "Trải qua ba ái tình tôi vẫn không lấy được vợ", tôi thấu hiểu với trung khu trạng của người sáng tác vì từng hi vọng và tụt xúc cảm trong tình yêu.

Bạn đang xem: Xem phim mây họa ánh trăng tập 11


Tôi có kiểu dáng bình thường, trang điểm cần cũng xinh xắn. Từ nhỏ gia cảnh trở ngại nên tôi tự xoay trở học hành, làm nhiều việc từ lao động thủ công đến việc liên quan chữ nghĩa, giải pháp ngành dịch vụ...

Cuộc sống trước năm 25 tuổi của mình khá vất vả, bươn chải, không biết ăn diện hay cầm tìm tấm chồng để dựa thân. Tôi chỉ biết từ bỏ lập, cố gắng để trả nợ tiền ăn học, liên tiếp học thêm bổ sung chứng chỉ ngành nghề và hỗ trợ gia đình.

Tôi sống 1-1 giản, vừa truyền thống lâu đời vừa hiện tại đại, thích trợ giúp mọi người, thích đi làm việc từ thiện, lỏng lẻo thì đi du lịch khám phá học hỏi thêm. Nếu nói tới chuyện tình cảm, khi xác định quen ai là tôi sẽ dốc không còn lòng cùng hy vọng, muốn vun đắp để sản xuất tình cảm. Tôi tự lập nên không tồn tại chuyện dựa dẫm, vòi vĩnh vĩnh chúng ta trai, cũng không tìm chuyện cãi nhau khiến lộn làm cho gì. Khi quen ai, tôi vẫn giữ định kỳ trình cũ, vấn đề ai bạn đó làm, sắp xếp chạm chán nhau lúc phù hợp, đi dạo phố, ăn uống vặt, xem phim, nói phổ biến kiểu hẹn hò rất bình thường. Đối với chúng ta trai, tôi chỉ mong người đó tất cả lối sống lành mạnh, có quá trình nuôi thân, phổ biến thủy, yêu doanh nhân đình. Tất cả một điều, ko biết xuất sắc hay không tốt, đó là ông Trời mang lại tôi giác quan thanh nữ mạnh quá. Cứ bước đầu được tình yêu nào là tôi đều phân biệt bất ổn về phía các bạn trai cùng tự ngừng khoát chia tay.

Mối ngọn ngành tiên, tôi quen thuộc anh lúc đi tự nguyện chung. Anh có nụ cười tỏa nắng, sôi nổi, vui vẻ. Anh mến tôi vày sự nhẹ nhàng, tôi hay âu yếm cho cả đoàn tự nguyện viên. Xong xuôi chuyến đi, anh viết e-mail làm quen, tặng tôi những bài thơ. Một mon sau anh vào làm chung doanh nghiệp tôi. Đáng lẽ mọi bài toán sẽ tốt đẹp tuy nhiên, từ khi anh vào công ty, tôi thấy anh thân thiện nhiều với các nàng gái. Tôi không đặt nặng vấn đề, chỉ suy nghĩ anh làng giao. Đến khi ban đầu có các lời trêu nghịch trong doanh nghiệp (họ trù trừ tôi với anh đang tìm hiểu nhau), dịp tụ họp mọi bạn hay gán ghép anh với 1 chị, hai người đó chỉ cười. Sau tôi lấn la mày mò và chị đồng nghiệp xác thực họ bằng lòng quen nhau, tặng kèm quà, chuyển nhau đi ăn...

Tôi thất vọng, đột thấy đa số lời anh tiềm ẩn chỉ như gió mây. Tôi tự động tìm cách tránh né anh, khước từ các cuộc hẹn, xóa không còn những email anh gởi ngày trước. Kế tiếp tôi ngủ việc, phần vì gia đình xảy ra chuyện, phần do tôi ước ao ra đi, từ vứt để không muốn nhìn thấy cảnh bọn họ yêu nhau. Cũng may mới khám phá nên tôi không thật đau lòng, tìm phương pháp làm mình bận bịu để quên đi chuyện cũ.

Xem thêm: Vtc10 - Tráo Con

Rồi tôi đổi các bước khác, đi dạo với anh em và gặp người sản phẩm hai. Anh này làm gần nơi tôi, tính tình vui vẻ, hòa đồng với tất cả người. Tôi nấu cơm có theo khi đi làm, nghe anh nói ăn uống cơm tiệm ngán nên từ khi bước đầu tìm hiểu, tới bữa tôi vẫn nấu thêm phần cho anh. Anh khôn xiết vui với tự hào khoe vào công ty, nói sẽ nỗ lực xây dựng kinh tế vì tôi. Anh có thói quen thuộc chiều như thế nào tan ca cũng đi uống bia cùng với bạn, hút thuốc vô cùng nhiều. Từ thời gian quen tôi, anh cố gắng bỏ nhị món này, không nhiều khi hút thuốc, chỉ với nhậu cuối tuần. Anh đưa tôi đi trình làng với nhiều bằng hữu và gia đình, mọi người đều mến tôi. Gồm điều, để đổi khác thói quen với tính phương pháp rất khó; tôi là tín đồ êm đềm, đi làm xong thích về bên nấu nạp năng lượng và ngủ ngơi; còn anh thích chạm chán bạn bè, đi pub, mở những buổi tiệc sôi động với bia rượu và nhạc sàn. Anh bảo bạn bè mời đi, tôi cũng nắm gắng ăn diện để hòa nhập mà lại dần thấy mình lạc lõng.

Một lần, tôi thấy anh vào tiệc có động thái ôm một cô gái nhảy thân mật. Về công ty tôi tự tìm kiếm hiểu, đó là nữ giới cũ anh. Tôi hỏi, anh kể chính là chuyện cũ, cha mẹ anh không đam mê cô ấy nên không đến với nhau được. Rồi bao hàm lần tôi gọi điện, nghe anh đã đi địa điểm nọ khu vực kia, tiếng nhạc xập xình, trong lòng tôi đột nghĩ đề nghị trả anh ấy về cùng với cuộc sống tương xứng với anh. Tôi nhắn tin phân chia tay, giảm đứt liên hệ sau vài tháng kiếm tìm hiểu. Một năm sau, chú ý lại trang mạng xã hội, tôi thấy họ vẫn kết hôn, có em bé. Tôi không bi tráng hay ngạc nhiên, có những người nên thuộc về nhau như thế.

Đến tình ái thứ ba, tôi nỗ lực chọn thanh lọc cho tương đồng quan điểm sống hơn. Qua tín đồ quen giới thiệu, tôi biết fan hơn một tuổi, vẫn khởi nghiệp ngành nông nghiệp trồng trọt sạch. Cuộc sống của anh thời điểm đó rất khó khăn, cô đơn, vất vả, xa quê mà không có tiền về ăn uống Tết. Tôi thương yếu tố hoàn cảnh của anh như bản thân ngày xưa. Anh nghiêm chỉnh, ko bia rượu dung dịch lá, chỉ biết trồng trọt, bán hàng cho quán chay và người quen, tướng tín đồ hơi gầy, có chút kén ăn. Tôi đi làm việc về sẽ cùng phụ anh giao hàng, gặp gỡ mối phệ tôi cùng đi giao tiếp và đàm đạo với anh. Tôi học tập nấu đồ ăn như quê bên anh để anh tiêu hóa miệng, chi tiêu mua quần áo giầy dép new cho anh. Anh tăng cân nặng dần, sức vóc cũng khỏe mạnh mạnh, hình dáng đẹp trai phong độ rộng xưa. Rồi sự nghiệp anh khởi sắc, công ty chúng tôi được đa số người quý mến, thích hợp đồng mang lại ngày càng, thành công xuất sắc đến khôn xiết nhanh.

Chúng tôi mở doanh nghiệp riêng, tôi nghỉ câu hỏi quản lý, về phụ góp anh luân chuyển tài chính, làm sách vở và giấy tờ sổ sách, giao tiếp khách hàng... Sau đó shop chúng tôi mua được xe pháo hơi, lên phiên bản vẽ để xây ngôi biệt thự nhỏ ven trung tình thực phố, gia đình hai mặt chỉ đợi ngày cưới. Đó cũng chính là lúc chúng tôi chia lìa. Trong một lần mượn điện thoại cảm ứng thông minh anh, tôi phát hiện anh tuyệt tìm kiếm một cô gái trẻ hơn tôi, buôn bán mỹ phẩm. Anh lưu số smartphone cô ấy dưới tên khác. Tâm linh tôi thấy ko lành, tìm kiếm trên chat tất cả tin nhắn ẩn. Sau mấy ngày suy nghĩ, tôi mở được mật khẩu và đọc tổng thể tin nhắn. Họ sẽ hẹn hò, đi khách sạn một tháng trong khi tôi bận rộn về xây nhà cho chị em ruột, không gặp mặt anh nhiều. Anh nói với cô bé kia là tôi khá quê mùa, ít son phấn, băn khoăn nói lời vui tai bởi em ấy. Anh còn bảo từ lúc tôi ngủ việc quản lý ở công ty cũ về góp anh, chủ yếu tiền tìm ra là của anh, tôi chỉ phụ chứ không bởi anh. Em gái tê nghe xong ra sức an ủi và vuốt sườn lưng anh. Nói chung mọi fan cũng biết đấy, đang tán tỉnh nhau họ buộc phải nói vậy rồi.

Điều khiến cho tôi bất thần là vị trí họ gặp mặt nhau với hay hứa hẹn hò kín lại tại một ngôi miếu xa thành phố. Anh nói buổi tối thích lên miếu đàm đạo, và đúng là có chạm mặt sơ qua vài chú đái nhưng sau đó họ hứa nhau ra đi nhà nghỉ sát đó. Trong những lúc anh trước đó luôn luôn tỏ ra nghiêm túc, không mê thích gái gú, thông thường thủy tốt đối, tuyệt lên án chê bai đông đảo người bọn ông không giống trăng hoa. Tôi nhức buồn, suy sụp đến hơn cả nhập viện cả tháng, bị suy bớt miễn dịch trầm trọng, những triệu chứng náo loạn mà bác bỏ sĩ không tìm kiếm ra nguyên nhân, cứ nằm một chỗ. Kế tiếp họ cũng phân tách tay vì hóa ra cô gái kia chỉ bắt cá nhị tay, quen anh tạm trong những lúc bạn trai đi công tác. Anh níu kéo nhưng không được, rồi kiếm tìm lại tôi. Tôi bao gồm buổi thì thầm thẳng thắn, rằng mình đã biết không còn tất cả, cảm xúc này sẽ như "bát nước hắt đi". Anh xin lỗi với muốn trở về nhưng tôi từ chối. Một thời gian sau tôi new nguôi đi nỗi đau, cũng không vội quen thêm ai mặc dù có một trong những anh khác phun tín hiệu có tác dụng quen.

Hai năm Covid vừa qua, tôi chỉ dành thời hạn cho bạn dạng thân, được ở nhà bình yên bên gia đình. Ở tuổi 30, thường mọi tín đồ nói là tuổi chín muồi về gần như thứ để lập mái ấm gia đình rồi. Tôi trị lành cho những cảm hứng cũ, tạo ra lại sự từ bỏ tin, vui vẻ. Tôi tự học tập hỏi, tò mò nhiều hơn kỹ năng để quan tâm con cái, sức khỏe gia đình về sau. Tôi không buồn về tương lai, cũng không quá mong ngóng một tình cảm nồng cháy, ko cần tín đồ hứa hẹn. Tôi chỉ muốn nếu gồm duyên thì chạm mặt được người bọn ông chung thủy và đủ trưởng thành, "nói được gia công được", "ăn nghịch đã đủ" nhằm đi thuộc tôi hành trình dài bình im về sau. Nếu duyên cho muộn hoặc không có cũng không sao, tôi từ biết làm mình hạnh phúc, về già còn có đồng đội và những cháu sum vầy.Cuộc đời chỉ từ vài chục năm, bao gồm tổ ấm riêng tốt tổ ấm chung cũng được, miễn tài chính của tôi độc lập, tự chăm lo sức khỏe, không lệ thuộc ai, đi giúp ích mang đến đời, vậy là đầy đủ rồi.

Ngọc